Chào mừng bạn đến với nhà của My

Nơi My chia sẻ về chuyện ăn chay và cuộc sống

Rất vui khi chúng ta được đồng hành cùng nhau!

 


Bốn năm trước, một người bạn đưa cho mình cuốn Nhà Giả Kim. Ngày trả lại sách, bạn hỏi: My nghĩ gì về nội dung tác giả viết. Thật khó để trả lời câu hỏi đó với một đứa mà ở thời điểm ít trải nghiệm, ít suy nghĩ, hơi hời hợt với những gì xảy đến và diễn ra xung quanh mình. Nên thành ra cuốn sách có được mệnh danh như thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là những con chữ đọc rồi quên, chẳng đọng lại được gì cho bản thân.

Không hiểu tại sao lại có điều gì đó thôi thúc mình đặt cuốn sách này để đọc lại - một trong những điều mình luôn dặn bản thân, khi con tim mách bảo điều gì, hãy lắng nghe nó, chưa bao giờ nó chỉ sai cả - và mình đã đặt để rồi trải nghiệm những điều diệu kỳ, những điều mà mình luôn xây dựng, luôn tin, đã đi và đang đi.

Khi đọc lại mỗi cuốn sách mình lại càng thấm thía câu nói qua mỗi độ tuổi, mỗi giai đoạn, bạn sẽ có một góc nhìn khác nhau, đón nhận những bài học khác nhau từ cùng một cuốn sách. Cái thú vị là mình sẽ nghĩ rằng sao hồi đó mình lại không nhận ra nhỉ, thật là sâu sắc và hay quá đi.

Mình đã thật sự đắm chìm vào cuộc phưu lưu đi tìm kho báu của cậu bé chăn cừu để rồi cũng như đang thấy hình ảnh của chính mình. Ai cũng có một “kho báu” cần phải đi tìm. Định nghĩa “kho báu” sẽ tùy ở mỗi người và đối với mình đó ý nghĩa của cuộc đời, chữ “WHY” cho sự có mặt của mình trên Trái Đất này.

Khi bắt đầu đặt câu hỏi, khi bắt đầu đi tìm, cuộc hành trình bắt đầu.

Mình luôn tin những hoàn cảnh, những con người đến vời mình đều là những điều mình cần phải được trải qua. Tất cả mọi thứ đều đã được sắp xếp để dẫn mình đi tìm chính mình, hiểu bản thân hơn, hoàn thiện hơn,  và quan trọng hết là dẫn đường đến “kho báu”. Mình vẫn đang đi trên con đường đó, đón nhận rất nhiều điều màu nhiệm, đón nhận những thông điệp, và hành động, hành động, hành động, để  rồi cứ tiếp nối, tiếp nối, tiếp nối. Dần dần mọi thứ càng lúc càng rõ ràng và sáng tỏ.

Một trong những điều mình rất ấn tượng là cậu bé chăn cừu luôn cho bản thân một thái độ đối diện và chấp nhận tất cả mọi thứ đến với cậu. Nếu là những điều tốt đẹp thì trân trọng và biết ơn. Nếu là những điều khó khăn, không thuận lợi thì đó là những thử thách mà cậu cần vượt qua. Để rồi khi nhìn lại, chính những điều đó đã giúp cậu được đi tiếp con đường và tìm thấy kho báu. Mình nghĩ cậu là người đã giúp cậu đấy thôi. Nếu cậu chọn từ bỏ, cậu vẫn chỉ là một cậu bé chăn cừu và sẽ chẳng bao giờ có được “kho báu” mà cậu xứng đáng được nhận. “Cậu đã học được ngôn ngữ của sự phấn khởi, của nổ lực, của hăng say dốc sức thực hiện điều mình vững tin và mong mỏi đạt được.” Đó là cách “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”.

Đối với mình đọc sách giống như lắng nghe quan niệm và tư duy của một người. Họ trải vào đó những kinh nghiệm, những vốn sống được hình thành qua những gì họ đã đi, những đúc kết từ vấp ngã, từ tột cùng của cảm xúc, từ nước mắt, những suy niệm, những góc nhìn từ lăng kính của họ với cách vận hành của cuộc sống. Vì vậy, chẳng có gì là đúng hay sai, cũng chẳng có gì gọi là đồng tình hay không đồng tình. Mình chỉ đang du ngoạn trong thế giới của họ như du ngoạn ở một đất nước mới, ngắm nhìn những thứ mình chưa bao giờ được ngắm nhìn, ăn những thứ mình chưa bao giờ được ăn,… để rồi mình không phải trở thành một người như tác giả, không phải ngày nào cũng ngắm nhìn nơi đó, ăn những món đó mà khi trở về với con người của chính mình, trở về nhà thì mình bắt đầu cho mình những CHỌN LỰA, những cái được gọi là THỬ, những điều được gọi là NGHIỆM với đời sống cá nhân để cho ra những gì của riêng mình mà áp dụng hay chỉ đơn giản là BIẾT để làm phong phú hơn góc nhìn của mình, nếp nghĩ của mình, lối sống của mình hoặc chỉ tối thiểu nhất là KHÔNG để tâm trí của mình BỊ TRÓI BUỘC bởi bất kỳ một không gian, một quan niệm, một tư duy nào đó.

Hãy luôn tin mình sẽ tìm được hay đạt được.

“Khi cậu đã quyết tâm làm điều gì thì cả vũ trụ sẽ tác động để giúp cậu đạt được mục đích.”

Và đừng quên hãy luôn lắng nghe con tim của mình. “Trái tim cậu ở đâu thì kho báu của cậu ở đó”.

 

Cảm ơn đã lắng nghe.

 



Khi nhắc đến tổn thương, ta hay nói họ đã gây ra nổi đau cho ta. Rồi ta trách, họ thật quá đáng, họ thật xấu xa, họ thật ích kỷ. Rồi ta hỏi, tại sao họ lại đối xử với ta như vậy, tại sao họ không nghĩ đến cảm giác của ta, tại sao họ có thể phũ phàng với ta như thế. Rồi ta than, ta tốt như vậy mà, ta đã làm rất nhiều điều vì họ mà, ta rất thương họ mà. Rồi ta tin họ sẽ phải tiếc vì họ đã bở lỡ, ta tin họ sẽ thấy điều gì là quý giá nhất, ta tin họ sẽ nhận ra, ta tin họ sẽ trở về. Và ta hy vọng. Và ta mong chờ.

Mình không thể can thiệp, điều khiển, kiểm soát tất cả mọi thứ xảy đến với mình kể cả sự lựa chọn của người khác. Mình nghĩ rằng chắc chắn họ sẽ đánh mất khi họ chọn lựa nói như thế, cư xử như thế, quyết định như thế, chắc chắn họ sẽ hối hận, chắc chắn là như vậy. Nhưng mình có bao giờ nghĩ đó lại là một sự lựa chọn tốt nhất đối với họ tại thời điểm ấy không.

Mình nói mình yêu thương họ. Có thật sự là như vậy không! Nếu ta suy nghĩ theo một chiều hướng khác rằng lựa chọn của họ mặc dù không như những gì mình mong muốn hay kỳ vọng nhưng lại là điều khiến họ cảm thấy thoải mái. Khi mà phải sau một khoảng thời gian dài nhìn lại họ sẽ nói rằng họ rất cam tâm vì đó là một trong những quyết định đúng đắn và sáng suốt nhất của cuộc đời họ. Nếu thật sự là mình thương họ thì mình nên thấy vui và hạnh phúc khi họ đã lựa chọn như vậy chứ. Thế vì lý do gì mà mình lại buồn, lại khóc, lại dằn vặt. Chẳng phải đó là vì mình chỉ thương bản thân mình thôi sao.

Bản chất của tổn thương chỉ là ta đang thương lấy chính ta mà thôi. Người khác có quyền gây ra đau khổ cho mọi người xung quanh, đó là sự tự do và sự lựa chọn của họ. Ta hiểu, ta không thể chi phối hay bắt họ dừng lại. Ta cũng hiểu một điều song song là khi ta bị va phải những đau khổ ấy nhưng ta có quyền lựa chọn không để những điều đó tác động đến mình.

Ta bắt đầu cảm thấy bị tổn thương khi ta cho phép mình là nạn nhân đứng ngoài cuộc những lý do từ chính mình vô tình góp phần tạo ra những đau khổ ấy và thật sự dung lượng của trái tim ta chỉ chứa mỗi ta mà thôi.

Mình đã từng dặn bản thân rằng không ai trong cuộc sống này có nghĩa vụ phải làm mình vui, làm mình hạnh phúc, phải tử tế, phải tốt với mình kể cả ba mẹ của mình. Người khác đối xử với mình như thế nào thì đó là do họ lựa chọn, mình không thể can thiệp hay chi phối, mình không thể bắt ép suy nghĩ hay hành động của họ theo ý muốn của mình. Chỉ là mình không chấp nhận sự thật hiển nhiên đó nên mình mới buồn, mới mô tả những cảm xúc bức rức bằng hai từ tổn thương.

Người tốt với mình thì trân trọng, biết ơn và đối tốt với họ nhiều hơn.

Còn với người xấu thì mình chỉ có thể làm duy nhất một việc đó là bước ra khỏi thế giới của họ và để họ ra khỏi thế giới của mình. Biết là họ xấu rồi thì tránh xa và tập trung cho những mối quan hệ khác xứng đáng hơn.

Có hai từ mà mình cảm thấy rất tâm đắt đó là TÔN TRỌNG và CHẤP NHẬN. Dùng hai từ ấy cho những gì đang diễn ra xung quanh mình, cho những gì đã và đang xảy đến với mình thì kỳ thực mình đang xây dựng và tạo nên sự bình an, điềm tĩnh, an nhiên cho chính mình.

Nguồn gốc của yêu thương chân thật được xuất phát từ đây.

Dù là gì đi chăng nữa thì mình rất tôn trọng và chấp nhận quyết định của họ. Sẽ rất vui khi biết họ đã lựa chọn một điều tốt nhất với họ.

Bỏ bớt cái tôi để cảm thông và bao dung không chỉ cho họ mà còn cho cả chính mình.

Vô tình đọc đoạn này trong cuốn sách ĐỐI THOẠI VỚI THƯỢNG ĐẾ của tác giả Neale Donald Walsch thì cảm xúc vô cùng dạt dào.

Dù là tôn giáo nào, dù là phương Đông hay phương Tây, dù được diễn đạt bằng câu từ như thế nào nhưng chung quy lại đều nói về cùng một chân lý.

Cuốn sách hay với nhiều thông điệp mà phải chiêm nghiệm những gì mình đã trải qua, những gì mình được học thì mới thấy nó sâu sắc.

Cuốn sách tốt là khi hướng chúng ta quay về suy xét chính mình để hoàn thiện hơn, để sống tốt hơn, để tử tế, nhẹ nhàng hơn và từ đó sự trưởng thành được nảy sinh.

Một câu mình dành tặng cho bản thân trong những ngày cuối năm 2021: ĐỪNG TỰ LỪA DỐI BẢN THÂN NỮA, HÃY TÔN TRỌNG VÀ CHẤP NHẬN SỰ THẬT ẤY ĐI.

Ôm ôm người và ôm ôm chính ta.

Hạnh phúc nhé!

Nguyễn Khánh My

 


Lắng nghe cơ thể - thông điệp từ tâm thức

Mình vừa trải qua một cơn bệnh mà đối với mình khá nặng và khá đặc biệt. Chắc phải gọi là hiếm khi và đếm trên đầu ngón tay khi cơ thể rơi vào trạng thái yếu đuối đến như vậy. Sốt hai ngày liên tục mặc dù đã uống thuốc, rồi nhức đầu, rồi chóng mặt, rồi nhừ người, rồi chán ăn, tâm trạng và tinh thần cũng không ổn định như ngày thường. May mắn là kết quả xét nghiệm âm tính và may mắn là hiện tại mình đã ổn hơn rồi.

Sáng hôm nay, tự động mở mắt lúc 4h, thức dậy với một nữa bên đầu đau kinh khủng khiếp. Mò xuống bếp nấu cháo, trong lúc đợi nước sôi thì lướt lướt FB. Vô tình, mình có đọc một bài viết nói về chữa lành và chợt nhớ mình đang có một cuốn sách cũng có tên là chữa lành gì đó, đã mua lâu rồi mà hình như đụng đến nên quyết định lấy ra đọc.

Phần nội dung mà mình đọc được nó sẽ cơ bản như thế này: cơ thể của chúng ta là sự phản ánh gần gũi nhất của tâm thức, cơ thể là người liên lạc trực tiếp với tâm thức và mọi thứ ta cần biết về bản thân mình đều chứa đựng ngay trong cơ thể. Khi cơ thể có những dấu hiệu thường là những chứng bệnh, đó là lúc cơ thể đang muốn nói chuyện với bạn. Cơ thể tạo ra những dấu hiệu để gây sự chú ý rằng bạn đang có khúc mắc ở bên trong mà chính bạn cũng đang không nhận ra. Và khi chúng ta muốn chữa lành bản thân bất kể ở cấp độ nào, thể chất, cảm xúc hay tinh thần thì hãy luôn tin và lắng nghe cơ thể của mình.

Tác giả là bác sĩ Newton Kondaveti đã chia sẻ một câu chuyện về một người bạn của ông khi cô ấy bị chứng đau nữa đầu suốt nhiều năm, cô tìm và áp dụng rất nhiều phương pháp nhưng tình trạng vẫn không cải thiện hơn. Vô tình cô có một buổi nói chuyện, chia sẻ chân thành và thân mật với mẹ chồng của mình về việc cô ấy cảm thấy như thế nào khi bà ấy khắt khe và xét nét trong đời sống cá nhân của cô lúc bà chuyển vào sống chung. Sau buổi hôm đó, chứng đau nữa đầu của cô thuyên giảm hẳn và đó là điều kỳ diệu mà cô nhận được khi nói ra những dồn nén của bản thân sau một khoảng thời gian dài.

Những cảm xúc tiêu cực được tích tụ mà không được nhìn nhận và xử lý thì nó cứ âm ĩ ở đó để rồi chính nó phát tín hiệu cho cơ thể và thể hiện ra thành những chứng bệnh để nhắc nhở rằng mình đang có một khúc mắc trong tâm hồn cần được xử lý và hóa giải.

Mới ban đầu đọc thì khó tin thật nhưng mình cũng thử cho bản thân cơ hội rồi mình tự hỏi mình có đang gặp phải chuyện gì hay không vì mình luôn tin là bất cứ điều gì xảy ra đều có lý do của nó cả. Khi suy nghĩ đầu tiên ập đến và mình đã khóc. Mình trò chuyện với bản thân để thấy rõ rằng mình có vết thương được hình thành từ rất nhỏ, thấy được nguồn gốc của vết thương đó và thấy được nó đã âm thầm hủy hoại mình một cách vô hình mà mình không nhận biết được như thế nào. Cũng như có sự kiện diễn ra đã vô tình khơi dậy vết thương ấy. Mình đã không nhìn nhận trọn vẹn, đã không lắng nghe, để rồi nó cứ bị bí bách ở đó.

May mắn là gần 1 năm nay, mình đã dành thời gian để lắng nghe tiếng nói bên trong nhiều hơn, cũng thấy có một cái gì đó đang hiện diện, nhưng không thể mô tả nó hay gọi tên nó ra được. Cho đến ngày hôm nay, mọi thứ rõ ràng và sáng tỏ hơn rất nhiều.

Sau một lúc mình hiểu được bản thân hơn, nhìn nhận mọi thứ như đó đang là. Thấy được vết thương rồi, biết nguồn gốc của nó rồi, biết được nó đang trêu trọc mình như thế nào rồi, cảm giác thật dễ chịu.

Mừng quá. Chị đã biết em là ai. Yên tâm nhé, chị sẽ không chối bỏ em đâu, chúng ta cùng nhau đồng hành, cùng khám phá và cùng chữa lành.

Khóc xong rồi thì hít thở để điềm tĩnh lại, mỉm cười và ôm bản thân.

Đi đun nước để tắm. Và sau đó mình hết đau đầu, cảm thấy thoải mái và khỏe hơn rất nhiều. Diệu kỳ đến như vậy sao! Mình chưa hoàn toàn 100% có niềm tin về việc chữa lành bằng tâm thức nhưng trải nghiệm ngày hôm nay rất đặc biệt, cũng là một điều khá thú vị trong hành trình khám phá bản thân. Ít ra mình cũng đã cho mình cơ hội để được hiểu mình nhiều hơn.

Cuối cùng từ vết thương ấy, mình luôn nhắc nhở bản thân phải luôn cẩn trọng trong lời nói, trong hành động, vì mình không biết được những điều đó sẽ ảnh hưởng đến người khác như thế nào, nhất là với trẻ nhỏ.

Thật vui và may mắn vì mình đã nhận diện được nó, dối diện với nó và dần dần chuyển hóa nó chứ không phải tiếp tục cái vòng lặp, không còn là một nạn nhân mang tổn thương để tạo ra những nạn nhân khác.

Mình là điểm kết thúc, mở ra vòng nối của sự dịu dàng và yêu thương.

Cảm ơn đã lắng nghe My. 💖

 



Nhiều bạn hỏi My ăn rau tươi hay ăn thuần chay mà không bị thiếu chất thì My sẽ giới thiệu ngay CẢI KALE (hay còn gọi là cải xoăn)

Từ lần đầu tiên ăn là đã bị nghiện cái mùi vị của cây cải này rồi. My rất thích ăn các loại rau gia vị như diếp cá, tía tô, bạc hà,... chúng có điểm chung là đều có mùi vị đặc trưng riêng và rất khích thích các giác quan của mình khi ăn. Và cải kale nằm trong số đó. Ngon cực kỳ.


Một đợt My không được hiến máu vì nồng độ hồng cầu thấp, có nghĩa là bị thiếu máu. Trong thời gian hoang mang vì chế độ ăn của mình, My bắt đầu chọn lựa lại những thực phẩm giàu dinh dưỡng hơn, xem cách ăn như thế nào để hấp thụ trọn vẹn dưỡng chất nhất thì My đã quyết định chuyển từ từ sang ăn raw food, thiên về rau củ quả tươi, có nhiều màu sắc, có nhiều nước và ăn ở dạng sống. Khi đó, My biết đến cải kale. Chưa hình dung là sẽ tốt ra sao mà cứ thử ăn và My cũng kết hợp ăn chung với đậu luộc. Sau 1 tuần đi hiến máu lại, nồng độ hồng cầu tăng lên, bác sĩ cho hiến 350ml luôn.


Về nhà đọc thêm thông tin về cải kale thì bất ngờ vì nó chứa một lượng khá nhiều vitamin và khoáng chất rất cần thiết như vitamin K, A, C, sắt, canxi, kali,... Kiểu chỉ cần một mình cải kale cũng đủ lắm rồi ý. Ngoài ra còn kèm theo mấy công dụng như chống oxy hóa, tốt cho tim, mắt, giải độc, bổ máu,... Sau quãng thời gian hay ăn cải kale thì thể trạng cơ thể của My vẫn đang duy trì rất tốt. Kết hợp cùng luyện tập thể chất, thói quen sống và thói quen ăn uống lành mạnh là kiểu gì cũng luôn khỏe và tươi trẻ.


Bạn có thểm tham khảo nếu đang tìm một loại thực phẩm giàu dinh dưỡng. Với cải kale thì mình có thể ăn ở dạng tươi, hoặc xay ép lấy nước uống hoặc có ở dạng bột để pha nước uống, hoặc có thể chế biến như xào sơ qua với các loại thực phẩm khác.


My rất tin vào trường năng lượng của thực phẩm và rau tươi có trường năng lượng cao nhất. Thật sự sau quãng thời gian ưu tiên ăn rau tươi thì khi nhìn lại, bản thân My có rất nhiều sự khác biệt về trạng thái của cơ thể, về làn da, màu tóc, về tinh thần, về tâm tính. Năng lượng từ rau xanh quá dữ dội.



Thật sự rất kỳ diệu và chỉ khi bạn cho mình cơ hội để trải nghiệm thì chính bạn mới có thể cảm nhận sâu sắc được sự màu nhiệm từ việc ăn thô, ăn lành mang lại.

Hãy yêu thương bản thân bằng cách dung nạp những "thức ăn" bổ dưỡng nhất, trong lành nhất nhé.

Cảm ơn đã lắng nghe My. 💖

Hôm nay dành một chút thời gian để dọn dẹp phòng rồi tình cờ phát hiện quyển tập My dành riêng để ghi lại những bài học mà My đã được đón nhận từ nhiều nguồn. Chắc quyển này, lần cuối thấy nó cũng hơn một năm rồi và cũng không hiểu sao lại bị thất lạc ở một nơi để mình không còn nhớ đến sự hiện diện của nó nữa.

Trong đó My có kẹp một tờ giấy ghi lại "108 LỜI LẠY".

My vô tình nghe được từ khóa "lời lạy" từ một người thầy rồi tìm thử trên Youtube. Thật sự rất ấn tượng khi nghe trọn vẹn video ấy. Đó là toàn bộ những điều mà My rất tâm đắc và My đang xây dựng giá trị cho bản thân cũng như đang hướng đến.

Thế rồi My quyết định viết lại và đọc "108 lời lạy" này mỗi ngày để vun đắp những ý niệm thiện lành, để nhắc nhở bản thân luôn tu dưỡng, điều chỉnh, hoàn thiện. Tại thời điểm đó, khi quan sát và chân thực với bản thân, My hiểu rằng mình vẫn còn những nhỏ nhen, những suy tính, những vụn vặt, những yếu kém. Nhìn xung quanh và loay hoay rồi luôn tự hỏi mình có đang đi đúng đường không, những suy nghĩ của mình về con người, về cuộc sống, về sự vận hành đang hiện hữu này là phù hợp hay không phù hợp. Để rồi những "lời" này như một chiếc la bàn để mình vững vàng tiếp tục thái độ sống và cư xử như những gì mình đã lựa chọn.

My nghe được một người thầy chia sẻ về câu chuyện số 0 và số 1000. Bản thân đã cho mình cơ hội được huấn luyện, được trải nghiệm, được nhìn nhận để rồi càng tin hơn vào những chân lý. Nếu mình chẳng làm gì, nếu mình thả trôi bản thân, nếu mình sống theo bản năng thì chắc mình ở thời điểm hiện tại đã không thể cười, không thể bình an, không thể tròn đầy tinh thần như cảm giác mà bạn đang cảm nhận về mình.

Hạnh phúc nội tại không thể tự chúng ta gán ghép, càng không thể do chúng ta cố thể hiện. Nó luôn hiện hữu bên trong chúng ta. Khi chúng ta hiểu và chấp nhận hạnh phúc ấy không cần bất kỳ điều kiện gì, chúng ta nuôi dưỡng những giá trị biết ơn và cho đi thì đó là lúc chúng ta không còn bám vào những ảo ảnh đầy màu sắc ở bên ngoài. Dù nó có diễn biến như thế nào, thay đổi như thế nào, tác động vào chúng ta như thế nào, vút ve chúng ta như thế nào, xô đẩy chúng ta như thế nào thì chúng ta vẫn cảm thấy bản thân mình đủ đầy và trọn vẹn.

Cảm ơn bản thân đã vun đắp những hạt giống màu nhiệm.
Cảm ơn đã tìm lại được để mình cơ hội lưu giữ hành trang này để vững vàng đi trên con đường mà mình đang đi.
Sẽ là duyên lành nếu bạn đọc và cảm nhận được "108 lời lạy" này.

Cảm ơn bạn đã lắng nghe.
🌼

www.nguyenkhanhmy.com

Viết cho Khánh My đã từng nghĩ gì và làm gì! 











Lắng nghe My nhiều hơn qua các video tại Youtube nhé!

Bài đăng nổi bật