Hôm qua Sài Gòn mưa to tầm tã.
May mắn là chiếc xe của mình cũng như một số ít người vẫn trụ được và chạy từ từ trên con đường nước ngập, đa số còn lại là dắt bộ.
Một hàng người dắt bộ song song với mình, cùng chiều có, ngược chiều có và mình vẫn chạy.

Thấy tội họ nhưng cũng không biết cần làm gì hay sẽ làm gì, mình phải chạy về, ở nhà bà đang bệnh vẫn đang đợi mình.
Điều mình thấy và điều mình cảm nhận trong khoảnh khắc đó, kết nối chúng với những chuyện đã và đang xảy ra với bản thân, vừa chạnh lòng, vừa an yên.

Mỗi người đều có những rắc rối, trục trặc, giông bão, giao động, sương mù. Và họ cần phải "lo" cho bản thân của họ trước. Họ cần xử lý những vấn đề riêng của họ, những mắc kẹt, những hoài nghi, những phiền muộn, những vật lộn với thói quen, lối sống, quan điểm, mối quan hệ, công việc, với chính bản thân họ.

Rồi khi thật sự họ đã vững vàng để có thể làm điểm tựa cho bản thân thì lúc đó họ mới có thể hỗ trợ, giúp đỡ, yêu thương và làm điểm tựa cho những người khác.

Trên con đường ấy, họ thấy mình loay hoay, họ thấy mình chập chững, họ thấy mình yếu đuối và họ vẫn phải lướt qua, họ vẫn cần phải "xử lý chuyện của họ trước".
Nếu mình suy nghĩ: "Tại sao không giúp mình. Tại sao có thể vô tình đến như vậy..." thì thật tội cho bản thân.

Mình đã và vẫn phải học cách chấp nhận với những thứ đang là, chấp nhận sự hiển nhiên cho dù nó có trần trụi và tổn thương đến đâu. Để rồi thay vì than trách, đỗ lỗi cho những gì bên ngoài, cho con người, cho hoàn cảnh thì hỏi chính mình: "Tại sao lại để cho bản thân rơi vào câu chuyện như vậy. Mình có học được điều gì không. Mình cần làm gì để không phạm phải sai lầm đó. Mình cần làm gì để nếu rơi vào sự kiện tương tự mà không thể điều khiển hay chi phối để mọi thứ sẽ ổn hơn và tốt hơn."

Chỉnh sửa bản thân chứ không thể chỉnh sửa người khác, không thể chỉnh sửa hoàn cảnh.

Cuộc sống sẽ cho mình nhiều lần phải "dắt bộ" để mình độc lập hơn, cứng cáp hơn, chín chắn hơn, hiểu biết hơn.
Lần "dắt bộ" thứ 2 sẽ đỡ cực hơn lần 1 vì biết tìm đường khác khi có dấu hiệu không ổn.
Lần "dắt bộ" thứ 3 sẽ đỡ gian nan lần 2 hơn vì đã bảo dưỡng và trang bị cho chiếc xe của mình sẵn sàng trong mọi tình huống.
Lần "dắt bộ" thứ n sẽ bình an hơn lần n vì cho dù có bị đưa đẩy và buộc phải như vậy thì mình luôn mang tâm thế chấp nhận và tìm kiếm bài học, tìm kiếm điều tích cực, tìm kiếm ý nghĩa riêng cho bản thân. Mỉm cười và đón nhận.

Mình không thể né tránh sự khắc nghiệt tự dưng rơi trúng phải mình. Thay vì phản ứng thì đón nhận nó như một món quà. Như thế nào thì cũng phải trải qua, vậy tại sao không trải qua theo một cách ý nghĩa nhất. Dù hành trình trải qua ấy sẽ không mấy dễ dàng và dễ chịu nhưng qua được rồi thì bản thân được nâng cấp thành một phiên bản mới. Với phiên bản ấy, mình có thể che chở và chỉ đường cho chính mình và cho cả những người xung quanh.

Và dù "người" có lướt qua thì mình cũng thấu hiểu và cũng không tự quy chụp trách nhiệm vào "người".
Chẳng ai có nghĩa vụ phải lo cho mình mà đúng không!

Cảm ơn hoàn cảnh đã đến.
Cảm ơn "người" đã lướt qua.


0 comments:

Đăng nhận xét

Lắng nghe My nhiều hơn qua các video tại Youtube nhé!

Bài đăng nổi bật