Sinh nhật năm nay có thể là ngày sinh nhật rất đặc biệt đối với My. Vì tính chất công việc và nhiều lý do mà các thành viên trong gia đình mỗi người phải ở một nơi trong đợt giãn cách dài hạn này. My chưa bao giờ quan trọng hóa ngày sinh nhật của mình, chẳng cần phải mua bánh kem, chẳng cần phải tổ chức tiệc long trọng, cũng chẳng cần ai phải nhớ đến hay chúc mừng. My xem ngày này như một dịp để kết nối với các mối quan hệ. Và thông thường chỉ xoay quanh mối quan hệ bạn bè.

My đã quên mất rằng mình có một mối quan hệ khác quan trọng hơn và cần nghĩ đến ngay đầu tiên đó chính là gia đình.
My đã nói biết ơn những con người, những sự kiện đến với mình rất nhiều lần vì My đã được nhận sự hỗ trợ, giúp đỡ và đã cho My rất nhiều bài học quý, My đã từng nói "em yêu anh" với người cũ nhưng chưa bao giờ nói con biết ơn mẹ, biết ơn ba và con yêu mẹ, con yêu ba.

Những người sẽ luôn ở bên mình cho dù bản thân mình có như thế nào nhưng mình chưa thật sự cảm nhận sâu sắc vì mình coi họ là điều hiển nhiên. Sự có mặt của họ là hiển nhiên, sự chăm sóc, yêu thương của họ là hiển nhiên, sự chu cấp, chu đáo của họ là hiển nhiên nên có thể mình cũng chẳng cần phải giành nhiều thời gian cho họ, cũng chằng cần phải ghi nhận, biết ơn hay trân trọng họ.

My đã từng là một đứa không thích chia sẻ và không thích thể hiện cảm xúc của mình với gia đình. Và từ những điều nhỏ đó đã làm mất kết nối giữa My với người thân.

Vào buổi sáng ngày hôm đó, My quyết định viết những lời yêu thương và biết ơn gửi đến từng người thân trong nhà, dành cho mẹ, cho ba, cho anh chị hai, cho cậu và cho bà của mình. My viết những điều mà My đã được đón nhận từ ba mẹ, từ những người thân của mình, ghi nhận và rất trân trọng những điều đó.

Họ yêu thương và nuôi dạy mình theo bản năng, theo đúng con người của họ đang là. Và đôi khi chính vì như vậy nên họ có những cư xử, lời nói không hợp với mình. My đã từng rất khó chịu, My đã từng phản ứng gay gắt, My đã từng để cái tôi bé nhỏ và ích kỷ xâm chiếm để rồi làm tổn thương họ như cái cách mình cho phép mình nên làm vì mình nghĩ họ đang làm tổn thương mình. My hay hỏi tại sao họ lại làm như vậy, tại sao họ không làm như thế kia. Tại sao ba không chịu hiểu con, tại sao mẹ không thể kiềm chế cảm xúc, lại dễ nổi nóng, gắt gỏng và có thể nói ra những câu từ gây đau lòng như vậy, tại sao ba mẹ lại để con tự làm một mình như thế,...

Khi My bắt đầu nhận ra rằng bản thân mình đã rất may mắn, cho phép mình mở lòng và học cách biết ơn thì My hiểu rằng một trong những điều may mắn lớn nhất của mình là được làm con của ba me, được trải qua những cảm xúc, có hạnh phúc, có tổn thương nhưng chính vì những điều đó đã giúp mình hình thành và trở thành con người ở thời điểm hiện tại.
Nếu My không phải tự dậy sớm để nấu bữa sáng từ khi học cấp 1, không phải tự đi học một mình và phải tự xử lý nếu xe có hư, xe không sửa được phải tự đi bộ thì mình đã không thể rèn luyện và trở thành người độc lập, mạnh mẽ, đối diện với mọi thứ mà không sợ bất kỳ một điều gì như ở thời điểm hiện tại.
Nếu My không bị tổn thương thì mình sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác của người bị hứng chịu những cảm xúc tiêu cực để rồi ý thức cao việc làm chủ cảm xúc và tập cách điều chỉnh bản thân trở nên dịu dàng hơn, nhẹ nhàng hơn, bình tĩnh hơn và lắng nghe nhiều hơn.
Nếu My không được chứng kiến cảnh ba chăm sóc mẹ, ba ân cần và quan tâm mẹ, không được ba nấu những món ăn ngon, không được thấy ba rất toàn diện ở mọi khía cạnh thì mình sẽ không có niềm tin rằng luôn luôn tồn tại người đàn ông tốt, tử tế và sẽ yêu thương mình như cái cách mà ba yêu thương mẹ, mình sẽ không có niềm tin rằng bản thân luôn có thể càng hoàn thiện hơn, không đổ lỗi và học cách làm những điều mình chưa biết và đang là khuyết điểm của mình. My không bao giờ cho phép bản thân nói câu đại loại như mình là vậy đó, muốn quen, muốn chơi, muốn làm việc cùng thì tùy bạn.

Kỳ diệu lắm đúng không! Khi mà tất cả mọi thứ đều có ý nghĩa riêng của nó. Những người mình gặp là những người mình cần phải gặp. Những gì mình trải qua là những gì mình cần phải trải qua. Và hãy cho mình cơ hội được biết ơn, được học để mình thấy cuộc đời này muôn màu lắm, dễ thương lắm, tốt đẹp lắm, để mình càng vững vàng hơn, để mình xứng đáng đón nhận những cơ hội và món quà từ cuộc sống.

Đó là lần đầu tiên My bộc lộ những suy nghĩ, những cảm xúc đã giữ trong lòng bấy lâu nay với người thân. Đó là lần đầu tiên mình khóc như mưa vì hiểu mình đã được nhận rất nhiều từ gia đình. Đó là lần đầu tiên mình nói ra mình rất biết ơn và trân trọng họ. Đó là lần đầu tiên mình nói con yêu mẹ, con yêu ba, con yêu cậu, con yêu bà, em yêu anh, chị nhiều lắm.

Cảm ơn đã lắng nghe My 💖

Mình là Khánh My. Mình ở đây để chia sẻ hành trình trải nghiệm và hành trưởng thành của bản thân. Hành trình này sẽ còn rất dài và mình luôn đón nhận nó, tận hưởng nó, học cùng với nó ở những giây phút của thời điểm hiện tại.
Rất vui và cảm ơn khi chúng ta được đồng hành cùng nhau.

0 comments:

Đăng nhận xét

Lắng nghe My nhiều hơn qua các video tại Youtube nhé!

Bài đăng nổi bật